Chuyện lượm lặt ở V.iện dưỡng lão: Tiền tôi kh.ô.ng thiếu, thức ăn có thừa, nhưng mua sao được một bữa cơm đủ đầy c.on ch.áu?

Bà Hiền là 1 trong gần 150 ng.ười cao t.uổi đang sống ở viện dưỡng lão Diên Hồng, Hà Nội. Họ vào đây tự nguyện, mỗi ng.ười có một hoàn cảnh khá.c nhau. Người có c.on cái thành đạt nhưng bận rộn và thiếu kinh ngh.iệm ch.ăm s.óc; ng.ười kh.ô.ng m.uốn trở thành gá.nh n.ặng, kh.ô.ng m.uốn phiền c.on ch.áu; ng.ười b.ệnh n.ặng cần ch.ăm s.óc đặc biệt…

ng.ười ch.ồng b.ạo h.ành v.ợ d.ã m.an ở Tây Ninh xin được tha thứ
Monday September 16, 2019

Ngày 16.9, cá.c l.ực l.ượng gồm c.ơ qu.an CSĐT CA, V.iện KSND H.Tân Châu (Tây Ninh) đã có buổi làm việc với những ng.ười l.iên qu.an để đ.iều […]

The post ng.ười ch.ồng b.ạo h.ành v.ợ d.ã m.an ở Tây Ninh xin được tha thứ appeared first on Celadon.

Mỗi ng.ười một ph.ận, một câu chuyện, một lý do khá.c nhau để gặp nhau trong viện dưỡng lão. Người chấp nh.ận kiểu “thôi đành lòng vậy, thôi cầm lòng vậy” có; ng.ười da diết nhớ nhà, nhớ c.on có; ng.ười t.ỉnh t.áo đếm từng ngày c.on ch.áu sang thăm có mà ng.ười lẫn n.ặng, ngày thá.ng chẳng còn phân biệt cũng có… nhưng ai cũng một mực: “Chúng nó l.o l.ắng cho m.ình, s.ợ kh.ô.ng có ai chăm mới gửi vào đây cho có b.ầu có bạn, nào phải ruồng bỏ chi đâu”…
Tìm đúng những mẩu giấy màu c.ắt sẵn để bỏ vào cốc, với tr.ẻ c.on hay những ng.ười t.ỉnh t.áo, có lẽ đó là một trò chơi đ.ơn giản. Nhưng với b.à Tuyết, đó thực sự là một thá.ch thức. Mấy năm nay, b.à đã b.ị suy giảm trí nhớ, nhiều kỹ năng đ.ơn giản b.à cũng quên.

Đà Nẵng: Hai th.anh n.iên tr.ộm tượng phật trị giá hơn 200 triệu đồng ra đ.ầu th.ú
Friday September 13, 2019

ph.át h.iện toàn bộ h.ành v.i b.ị camera a.n n.inh ghi l.ại, hai đ.ối t.ượng tại Đà Nẵng đành ra đ.ầu th.ú trước CA cùng với t.ang vật […]

The post Đà Nẵng: Hai th.anh n.iên tr.ộm tượng phật trị giá hơn 200 triệu đồng ra đ.ầu th.ú appeared first on Celadon.

Từ ngày b.ị lẫn, b.à cũng trở nên nhút nhát hơn. Như đ.ứa tr.ẻ c.on s.ợ bóng t.ối, b.à s.ợ ở một m.ình, s.ợ b.ị m.ắng, s.ợ ai n.ói t.o, s.ợ c.ô đ.ơn, lúc nào cũng líu ríu m.uốn có ng.ười b.ầu bạn. Ở với c.on thì t.ình c.ảm r.ồi, nhưng ai cũng bận đi làm, cá.c ch.áu đi học, một m.ình b.à ở nhà b.uồn hiu, thiếu vắng hơi ng.ười. Bởi thế, c.on gái b.à qu.yết đ.ịnh gửi m.ẹ vào viện dưỡng lão để có ng.ười trò chuyện cùng, thay vì b.uồn bã trong mấy bức tường và t.uổi già ngày một lãng quên.

“Người ta có thể nói 4 đứa c.on mà kh.ô.ng trô.ng n.ổi m.ẹ già l.ại đem đi viện dưỡng lão, nhưng c.ô kh.ô.ng quan tâm m.iệng lưỡi thiên hạ. Ở với c.on cái mà ô.ng b.à kh.ô.ng vui thì cũng kh.ô.ng phải là báo hiếu, đó là í.ch k.ỷ chỉ nghĩ cho m.ình thôi, để m.ình kh.ô.ng mang tiếng, để hàng xóm họ hàng kh.ô.ng gièm pha. Báo hiếu, đó là tạo điều kiện cho cuộc sống của b.ố m.ẹ được vui, được ch.ăm s.óc khỏe mạnh.
Dù đ.ưa v.ào viện dưỡng lão hay thuê giúp việc, đừng ai bỏ b.ố m.ẹ cho ng.ười khá.c chăm r.ồi cả năm kh.ô.ng ngó ngàng đến, cứ chuyển tiền đầy tài khoản là xong. Bố m.ẹ kh.ô.ng cần tiền đâu, cũng chẳng thèm thuồng gì của ngon vật lạ, mà món quà quan trọng nhất chúng ta có thể tặng, đó là sự quan tâm thật lòng đến b.ố m.ẹ, làm họ cảm thấy vui vì c.on vẫn yêu thương m.ình” – c.on gái b.à Tuyết chia sẻ.

Ông Nghĩa, 90 t.uổi, đã ở viện dưỡng lão này hơn 3 năm. Dá.ng ng.ười cao lớn, vạm vỡ, gương mặt vuô.ng vức n.am tính và cặp lô.ng m.ày chữ nhất, giọng nói dầu run rẩy vì bệnh Parkinson vẫn vang vang “kể” rằng ô.ng có một thời trai trá.ng ngang dọc. Mấy năm trước, c.on trai duy nhất của ô.ng m.ất, c.on dâu và hai ch.áu nội định cư ở nước ngoài. Ít lâu sau, v.ợ ô.ng bỏ thế giới này mà đi. Ông thuê ng.ười giúp việc chăm m.ình, sá.ng sá.ng vẫn tập đu xà, chơi cầu lô.ng, tự đi chợ mua đồ ăn theo ý m.ình.
Nhưng c.ơn đột quỵ và Parkinson ập đến, làm ng.ã g.ục ng.ười đ.àn ô.ng trá.ng kiện, trả l.ại cho ô.ng chứng run tay, chân co quắp. Ông vào viện dưỡng lão sống, kiên trì tập luyện 4 thá.ng thì đi l.ại được.
Ông kh.ô.ng nhớ nhà, vì nhà cũng chẳng còn ai để mà nhớ. Ông bảo, ở viện dưỡng lão cũng có lúc bực m.ình, vì sống t.ập th.ể ph.ức t.ạp, mỗi ng.ười mỗi tính, nhưng cũng biết ơn vì m.ình còn nơi đây để nương dựa. Ông kể mãi chuyện m.ình vừa xuất huyết dạ dày phải mổ, nằm viện m.ất 2 tuần “hô.m ấy mà kh.ô.ng có ng.ười ở đây đưa đi chắc là toi”.

Trang điểm sương sương đi học, n.ữ s.inh b.ị th.ầy gi.áo tạt nguyên xô nước vào mặt cho b.ay hết son phấn
Friday September 13, 2019

Hiện tại v.ụ việc th.ầy gi.áo dùng khăn mặt tẩy trang khá th.ô b.ạo lên mặt cá.c n.ữ s.inh trang điểm đến Tr.ường đang thu hút bình luận […]

The post Trang điểm sương sương đi học, n.ữ s.inh b.ị th.ầy gi.áo tạt nguyên xô nước vào mặt cho b.ay hết son phấn appeared first on Celadon.

Những câu chuyện của ng.ười già trong viện dưỡng lão kh.ô.ng hẳn lúc nào cũng xoay quanh cá.c vấn đề ăn uống, ch.ăm s.óc, c.on có thường xuyên đến thăm hay kh.ô.ng, chuyện vui hay b.uồn… mà còn là một nhu cầu thẳm s.âu trong họ: Được thấu hiểu. Kh.ô.ng êm đềm như cuộc sống nhiều cụ già “trung lưu” ở viện dưỡng lão Diên Hồng, những điều dưỡng viên tại cá.c trung tâm khá.c ở Hà Nội đã chia sẻ cho chúng tôi những câu chuyện khá.c, để l.ại trong lòng họ băn khoăn: Ai cũng t.ự t.in rằng m.ình yêu ch.a m.ẹ, nhưng có thực sự hiểu về ch.a m.ẹ kh.ô.ng?

Duyên, một n.ữ nh.ân v.iên có kinh ngh.iệm 8 năm gắn bó với việc ch.ăm s.óc ng.ười cao t.uổi, hiện đang làm việc ở Hà Nội chia sẻ, với ngần ấy thời gian gắn bó với nghề, làm việc ở hai viện dưỡng lão, c.ô đã ch.ứng k.iến rất nhiều câu chuyện “kỳ lạ” của ng.ười già, mà lạ nhất có lẽ là chuyện tình yêu.

Thường thì, khi đến t.uổi sắp nhắm mắt tắt hơi, ng.ười ta sẽ nghĩ nhiều đến việc tập tành thể d.ục, ăn ngủ đúng giờ, giữ cho s.ức kh.ỏe ổn định hơn là phiêu lưu. Nhưng cũng có những cụ, cả sức lực, tâm hồn t.uổi trung niên dành cả cho chuyện cơm áo g.ạo tiền, chăm c.on nuôi ch.áu; đến khi già l.ại thui thủi một m.ình giữa b.ốn bức tường nhà, bởi c.on ch.áu bận đi làm, đi học cả; r.ồi vào viện dưỡng lão, khát vọng yêu trong họ bỗng bừng lên, như ngọn đ.èn khi sắp cạn dầu bỗng rực sá.ng lần cuối.

Như Duyên kể, c.ô biết một cụ b.à 70, xưa là gi.áo v.iên, ch.ồng m.ất hơn 30 năm trước, khi b.à vẫn còn nhan sắc. Một m.ình chèo chống sống vậy nuôi 3 c.on gái lớn kh.ôn thành đạt, nhiều mối ướm hỏi rổ rá cạp l.ại nhưng b.à chối hết. Đến khi vào viện dưỡng lão sống, b.à “phải lòng” một cụ ô.ng bằng t.uổi, s.ống c.ùng tầng, ă.n m.ặc lịch lãm, nói chuyện có duyên, mở lời ra là văn thơ lai lá.ng, cũng đã góa v.ợ vài năm.
Tình yêu vốn là thứ kh.ô.ng thể gi.ấu n.ổi, dù ng.ười ta kín đ.áo đến đâu, nó vẫn tràn qua kh.óe mắt, nụ cười, qua những hành đ.ộng nhỏ. Bà hay l.ại gần ô.ng trò chuyện, ngồi chung b.àn ăn cơm, “chiêu đãi” ô.ng những thứ hoa quả, sữa bá.nh mà c.on mang vào biếu, thỉnh thoảng còn tỏ ý gh.en khi thấy ô.ng hỏi han cá.c b.à khá.c. Rồi ô.ng cũng hiểu và đ.áp l.ại sự chăm chút ấy, và thế là họ yêu nhau như để khỏa lấp nỗi c.ô đ.ơn trong viện dưỡng lão.

Tâm sự với ô.ng b.à, cá.c điều dưỡng hiểu rằng đó kh.ô.ng chỉ là sự cảm mến, đồng điệu tâm hồn, ô.ng b.à còn m.uốn dọn về ở chung một phòng với nhau, để tiện ch.ăm s.óc nhau, và cũng để có những v.a ch.ạm riêng tư hơn sau cá.nh cửa phòng. Cá.c điều dưỡng “má.ch” chuyện này với c.on ô.ng b.à, khi tình yêu của họ trở thành câu chuyện xì xào của những ng.ười cao t.uổi khá.c, và nhiều ng.ười đến thăm nom khen “Ông b.à tình tứ quá, suốt b.ao nhiêu năm vẫn giữ được t.ình c.ảm” vì tưởng rằng họ là v.ợ ch.ồng.

Cả hai đều sống ở phòng VIP xịn nhất viện dưỡng lão, nên kể cả khi có dọn về ở chung một phòng, chi phí cũng kh.ô.ng thay đổi. Nhưng cả c.on ô.ng và cá.c c.on b.à đều kh.ô.ng cho phép chuyện ấy x.ảy r.a. Họ ph.ản ứ.ng d.ữ d.ội trước chuyện b.ố m.ẹ m.ình đ.òi chung sống c.ô.ng kh.ai với tình nhân ở ngay trong viện dưỡng lão.
Họ bảo già r.ồi mà kh.ô.ng giữ đạo già, thật x.ấu hổ khi chỉ còn mấy hơi mà vẫn tơ tưởng tình ái, họ đồng lòng y.êu c.ầu tá.ch ô.ng b.à ra, “kèm” chặt để ô.ng b.à kh.ô.ng có cơ hội gặp nhau. Họ d.ọa sẽ kh.ô.ng vào thăm thường xuyên n.ữa, nếu ô.ng b.à kh.ô.ng tự ch.ấm d.ứt t.ình c.ảm… Sau vài thá.ng kh.óc lóc, nhớ nhung, b.uồn bã đến bỏ ăn, thiếu ngủ, ô.ng b.à cũng đành chia tay, và “an ph.ận”, chỉ có điều, họ lặng lẽ hơn trước.

Mai, một điều dưỡng ở viện dưỡng lão khá.c l.ại bảo, câu chuyện b.uồn nhất mà c.ô ch.ứng k.iến trong những năm thá.ng làm nghề này, là khi những khá.ch hàng của m.ình đi đến hành trình cận t.ử. Người già nào cũng hiểu, khi m.ình đã thụ đủ l.ộc trời, cái ch.ế.t là điều hiển nhiên sẽ đến, chỉ khá.c nhau là nó đến vào ngày nào, theo cá.ch d.ữ d.ội hay êm ả mà thôi.
Mai đã ch.ứng k.iến nhiều hơn một lần những khá.ch hàng của m.ình trải qua những giây phút cuối đời ở viện dưỡng lão. Tay c.ô cũng hơn một lần tắm rửa, v.ệ s.inh cho cá.c cụ lần cuối, trước khi họ từ giã thế giới.
Có ng.ười m.uốn được m.ất ở đó, vì suốt những năm cuối đời, họ đã gắn bó với viện dưỡng lão, với những ng.ười dưng kh.ô.ng cùng m.áu mủ nhưng ch.ăm s.óc m.ình như b.ố m.ẹ thứ hai. Cũng có ng.ười m.uốn được về thăm nhà lần cuối, nhưng s.ức kh.ỏe quá yếu, c.on cái s.ợ d.i ch.uyển sẽ thêm ng.uy h.iểm, hoặc tìm cá.ch thuyết phục cá.c cụ ở yên, và bảo với Mai: “nhà chung cư kh.ô.ng tiện t.ổ ch.ức t.ang lễ”.

Nơi Mai làm việc có một phòng mà cá.c c.ô ngầm hiểu là căn phòng cận t.ử, chuyên để ch.ăm s.óc cá.c cụ bệnh n.ặng phải dựa hoàn toàn vào cá.c điều dưỡng và là nơi cá.c cụ trút hơi thở cuối cùng. Cũng có khi ng.ười nhà đến kịp để nghe trăn trối, nắm tay ch.a m.ẹ m.ình lần ch.ót, cũng có khi kh.ô.ng… Giờ lâm chung của ai cũng b.uồn, nhưng những giây phút cuối, ngó quanh chỉ toàn cá.c nhân viên viện dưỡng lão và cá.c cụ cùng phòng, mà kh.ô.ng có bóng cá.c c.on của ng.ười sắp qu.a đ.ời, như n.ặng thêm bởi những tiếng thở dài và giọt lệ cuối cố nén để kh.ô.ng tr.ôi ra…

Thời buổi hiện đại ai cũng bận rộn, quay cuồng với cơm áo g.ạo tiền, ng.ười ta cần sống chất lượng hơn, riêng tư hơn. Việc đưa ch.a m.ẹ già yếu vào viện dưỡng lão để vừa có ng.ười t.úc tr.ực chăm nom, vừa có ng.ười b.ầu bạn giữa cuộc sống bộn bề đã trở thành một c.ứu cá.nh cho chuyện báo hiếu. Nhiều ng.ười già kh.ô.ng m.uốn trở thành gá.nh n.ặng cho c.on, s.ợ cảnh làm “ng.ười thừa” trong căn nhà của c.on hoặc kh.ô.ng còn sức để tự ch.ăm s.óc m.ình cũng tự nguyện x.á.ch va li vào viện dưỡng lão.
Thế nhưng, đằng sau đó vẫn là nỗi niềm chất chứa của những bậc làm ch.a m.ẹ. V.iện dưỡng lão tuy đủ đầy ng.ười trò chuyện, trái gi.ó trở trời có ng.ười ch.ăm s.óc, cơm nước áo quần có ng.ười giặt cho, chuyên ngh.iệp và tận tâm, vậy mà vẫn thấy mênh mang tr.ống trải. Những bữa cơm ngon lành đủ món, lượng dinh dưỡng đ.ảm b.ảo đôi khi kh.ô.ng sá.nh được với bữa cơm nấu v.ội có c.on ch.áu ngồi ăn chung. Sự nhẫn nại và thấu hiểu khi nghe m.ình tâm sự của những ng.ười dưng sao có thể thay thế một nụ cười, thậm chí là chút lơ đễnh, cau m.ày vì “có mỗi chuyện ngày xưa mà ô.ng b.à kể hoài” của r.uột rà m.áu mủ.

Nhưng sau cùng, trong mọi câu chuyện của cá.c cụ kể, vẫn chẳng gợn chút oá.n hờn giận dỗi nào mà chỉ thấy mênh mang thương nhớ hướng về c.on.
Ch.a m.ẹ cũng như những c.on tằm nhả tơ, đâu phải sinh c.on xong là đoạn được thiên chức. Cả cuộc đời dài đằng đẵng về sau cho đến khi nhắm mắt xuống tay, số kiếp của họ vẫn còn phải gắn chặt mãi với cuộc đời của c.on m.ình. Dù đã hết khả năng nhả tơ r.ồi, tằm kia vẫn còn n.ặng bụng, vẫn phải “nằm” mãi trong nong tơ, như m.ẹ ch.a dầu già yếu hay sắp giã từ thế gian, đâu thể cạn hết được yêu thương…

Bài viết:Phong Linh
Ảnh:Xuân Giang
Minh hoạ: Sễu
Thiết kế:Bi
http://afamily.vn/chuyen-luom-lat-o-vien-duong-lao-tien-toi-khong-thieu-thuc-an-co-thua-nhung-mua-sao-duoc-mot-bua-com-du-day-c.on-ch.au-20190815024614489.chn
The post Chuyện lượm lặt ở V.iện dưỡng lão: Tiền tôi kh.ô.ng thiếu, thức ăn có thừa, nhưng mua sao được một bữa cơm đủ đầy c.on ch.áu? appeared first on nhanh24h.info.