Nỗi đau của người cha h.iến t.ạng con ch.ế.t não rồi chịu bao lời dị nghị của dân làng: “Họ nói con ch.ế.t để cha n.ổi tiếng!”

Sau một tr.ận đau đầu, Tuấn Anh (26 tuổi, Kim Bảng, Hà Nam) bị chẩn đoán dị dạng mạch m.áu não, r.ơi vào t.ình tr.ạng ch.ế.t não chỉ sau một tháng điều trị. Đứng trước bao lời dị nghị của dân làng, người cha vẫn quyết định hiến t.ạng con, cứu sống 4 b.ệnh nhân khá.c.
Trong vòng 10 năm qua, tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức (Hà Nội) ghi nhận 50 trường hợp bệnh nhân ch.ế.t não, đồng ý hiến tạng để mang sự sống đến với những người xa lạ. Theo thời gian, số người đăng ký hiến mô/tạng sau khi qu.a đ.ời dần tăng lên. Từ những con số nhỏ bé ban đầu, đến nay, đã có hơn 23.000 người đăng ký, hứa hẹn viết tiếp những câu chuyện đẹp về tình người.
Theo quan niệm của người Châu Á, ch.ế.t là phải toàn thây. Kh.ông ai chấp nhận cảnh người nhà bị mổ, xẻ, thậm chí là chịu nhiều đ.au đ.ớn ngay cả khi đã kh.ông còn sự sống. Đi ngược lại “tiếng bấc lời chì” của hàng xóm, có những người cha người mẹ quyết nén đau thương, mong con em mình d.ù mất đi, vẫn còn chút vương vấn với trần thế.

Hà Nội: h.àng l.oạt tuyến phố chính đã lắp camera ph.ạt nguội
Tuesday August 13, 2019

Rất nhiều tuyến phố lớn tại Hà Nội đã được lắp đặt camera ghi hình nhằm ph.ạt nguội cá.c h.ành v.i v.i ph.ạm luật giao th.ô.ng. Hàng loạt […]

The post Hà Nội: h.àng l.oạt tuyến phố chính đã lắp camera ph.ạt nguội appeared first on Celadon.

Chú Phạm Văn Thụ (58 tuổi) đã quyết đ.ịnh hiến t.ạng của con trai ch.ế.t não để cứu sống 4 b.ệnh nh.ân hiểm nghèo khá.c.
Nỗi đau của người cha hiến t.ạng con ch.ế.t não rồi sống trong lời dị nghị của dân làng: “Con ch.ế.t để cha n.ổi tiếng!”. Thực hiện: Minh Nhân.
Chàng thanh niên bị dị d.ạng mạch m.áu não sau một tr.ận đ.au đầuTuổi 26 của Phạm Công Tuấn Anh mãi mãi dừng lại vào một ngày Hà Nội tháng 5 nóng như đổ lửa, lòng cha mẹ anh cũng chẳng khá.c gì như có lửa th.iêu bên trong. Tuấn Anh là con trai cả của chú Phạm Văn Thụ (58 tuổi) và cô Vũ Thị Vân (56 tuổi). Anh kết h.ôn cùng chị Mỹ Linh (22 tuổi) vào năm 2017. Họ cùng chào đón đứa con đầu lòng vô cùng kh.áu khỉnh, là bé Phạm Trịnh Minh Khôi. Chỉ vài ngày nữa, Khôi sẽ lên 2. Tuấn Anh đã kh.ông thể cầm cự để đón bữa tiệc sinh nhật thứ 2 trong đời cùng con trai.
Cá.ch đây 2 tháng, vào ngày 12/4, Tuấn Anh đột nhiên bị ch.ẩn đoán dị dạng m.ạch m.áu n.ão b.ẩm s.inh sau một tr.ận đau đầu, b.uồn nôn. Bữa đó, anh vẫn đang chờ vợ về nhà cùng ăn cơm. Sáng hô.m sau, người nhà hớt hải b.ắt taxi đưa anh đi viện, những cơn đau kh.ông thôi h.ành h.ạ kh.iến đầu anh như có b.úa b.ổ. B.ệnh v.iện huyện Kim Bảng (Hà Nam) kết luận Tuấn Anh bị ng.ộ đ.ộc, chỉ cần tiếp nước là khỏi.
3 ngày sau, c.ơn đ.au càng thêm dữ dội, anh gọi mẹ trong đ.au đ.ớn: “Mẹ ơi, c.ứu con với”. Bệnh viện Bạch Mai tiếp nhận Tuấn Anh trong t.ình tr.ạng bệnh dị dạng mạch m.áu não. Sau một tháng điều trị khẩn cấp, anh được chỉ đ.ịnh ph.ẫu th.uật tại Bệnh viện Bạch Mai, ngày 12/5.

Đà Nẵng: 9 du khá.ch nh.ập v.iện sau khi ăn trưa ở nhà hàng đặc sản
Tuesday August 13, 2019

Sau khi ăn món bá.nh trá.ng c.uốn thịt heo và bún mắm ở một nhà hàng đặc sản ở Đà Nẵng, 9 trong số 34 du khá.ch b.ị […]

The post Đà Nẵng: 9 du khá.ch nh.ập v.iện sau khi ăn trưa ở nhà hàng đặc sản appeared first on Celadon.

Mẹ và bà nội của Tuấn Anh vẫn chưa th.ể nguôi ngoai sau sự ra đi v.ội v.ã của anh.

Vợ và con trai mới 2 tuổi của Tuấn Anh. Chị Linh mắc chứng trầm cảm sau sinh, n.ỗi đ.au mất chồng chị vẫn chưa biết diễn tả như nào.
10 giờ sau ca ph.ẫu th.uật, bệnh nh.ân r.ơi vào t.ình tr.ạng ch.ế.t não. Gia đình xin đưa anh về nhà, tính lo h.ậu s.ự. Trong lúc bối rối, nghe người nhà má.ch đưa con lên Việt Đức tìm kiếm cơ hội cuối cùng, gia đình chú Thụ cô Vân lại thuê xe c.ấp c.ứu đưa Tuấn Anh lên Hà Nội.
Đã có những lúc, anh tỉnh giữa những cơn m.ê m.an, thều thào “Bố ơi, mẹ ơi, cá.c bá.c ơi, cứu con với”. Ai cũng nghĩ, kì này chắc Tuấn Anh sẽ khỏi. Tuy nhiên, 3 ngày sau, kì tích đã kh.ông thể xảy đến. Mọi hy vọng đã vụt tắt, hai vợ chồng chú Thụ lại tính đưa con về nhà, kh.ông chút đắn đo.
Trước khi ch.ế.t não hoàn toàn, Tuấn Anh khoẻ hơn đôi chút. Cô Vân mừng lắm, mong mỏi đến ngày con được mổ thêm lần nữa, biết đâu lại có thể sống sót.
“Tự dưng hô.m đó (18/5), nó kêu cô dậy lúc 4 r.ưỡi s.áng, bảo “mẹ ơi, dậy thôi”. 2 mẹ con cứ thế dìu nhau vào nhà vệ sinh. Cô pha cho con cốc sữa, tính xuống căng tin mua bát phở để con ăn sáng. Khi quay lại phòng bệnh, chỉ còn 2 bước nữa là đặt bát phở vào bàn, thì con đã ngồi giữa gi.ường, từ từ lịm đi” – cô Vân bật khóc.
Cá.c bá.c sĩ lúc ấy tiêm cho Tuấn Anh một mũi vào đùi. 30 phút sau, đôi mắt anh hé lên, tiếp tục gọi tên bố Thụ, mẹ Vân rồi chìm hẳn vào giấc ngủ sâu. Anh đau quá rồi, kh.ông còn biết gì nơi trần thế. Nhìn con tiệm cận với cái ch.ế.t ngay trước mắt mình, cô Vân g.ục ng.ã trong đ.au đ.ớn, n.ước m.ắ.t giàn giụa.
Lần cuối cùng nghe tiếng Tuấn Anh qua điện thoại, chú Thụ vẫn đau đáu lời trá.ch móc của con: “Sao bố lên thăm con mà kh.ông cho th.ằng Khôi lên chơi?”.
“Chú chỉ vừa bước vào cửa thôi, đã thấy mẹ nó g.ục dưới sàn nhà. Chẳng ai ngờ được cuộc gọi điện đấy lại là lần cuối nghe được tiếng con nói. Kh.ông bao giờ chú quên được những ngày cuối đời, Tuấn Anh h.ấp h.ối tiếng “mẹ ơi, bố ơi” như thế nào. Thật kh.ông may, cô chú ch.ẳng thể bảo vệ được con mình”.

Chú Thụ làm thợ mộc là chính, còn cô Vân và chị Linh chủ yếu ra đồng kiếm thêm thu nhập. Trước đây mọi chi tiêu trong nhà đều trông cậy vào Tuấn Anh.
Khi bá.c sĩ rút ống thở, cha và con như hai k.ẻ ở hai thế giới khá.c nhauHơn 1 tháng nằm điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai, Tuấn Anh 3 lần phải c.ấp c.ứu khẩn cấp. Dù đã uống thuốc liều mạ.nh, nhưng những cơn co gi.ật kh.ông buông tha anh. Sau 3 lần test não cuối cùng tại Việt Đức, cá.c bá.c sĩ khẳng định Tuấn Anh hoàn toàn ch.ế.t não. C.ơ th.ể dù hồng hào nhưng bên trong gần như đã ngưng đọng tất cả.
Trước lúc gia đình quyết đưa Tuấn Anh về nhà lo h.ậu s.ự, cá.c bá.c sĩ đã gặp vợ chồng chú Thụ nói chuyện về hiến tạng.
“Chú quyết định hiến tạng con sau những lần gặp gỡ cá.c bá.c sĩ của Trung tâm điều phối ghép tạng, họ bảo Tuấn Anh còn trẻ, cá.c bộ phận của con quá khoẻ, gia đình liệu có nên hiến kh.ông? Chú suy nghĩ trong vòng 2 tiếng, nhiều trăn trở và đắn đo. Cuối cùng, chú hy vọng có thể thay con trai cứu giúp những bệnh nhân khá.c”.
Và, trong gia đình, bạn bè, người thân, thậm chí cả cô Vân đều phản đối. Quan niệm “cái ch.ế.t toàn thây” cứ mãi đeo bám, sao có thể phanh thân thể con trai rồi dứt hết cá.c bộ phận như thế. Tuy nhiên, sự thật đằng sau quyết định này của người cha kh.iến bất cứ ai khi nghe tới, đều xuôi lòng đồng ý trong n.ước m.ắ.t.
“Chú muốn th.ằng Khôi sau này khi lớn lên, biết rằng cha nó vẫn còn phảng phất, tồn tại trên cõi đời này. Khôi chưa được 2 tuổi, chú kh.ông muốn cháu mình th.iệt th.òi”.

ng.ười m.ẹ t.é xe ch.ết ngh.i do g.ờ gi.ảm t.ốc: Sở Giao th.ô.ng vận tải TP.HCM nói gì?
Friday August 16, 2019

Sở Giao th.ô.ng vận tải (GTVT) TP.HCM cho biết, Sở thường xuyên nh.ận được đề xuất lắp gờ giảm t.ốc ở cá.c khu vực trường học, dân cư, doanh ngh.iệp nhưng rất […]

The post ng.ười m.ẹ t.é xe ch.ết ngh.i do g.ờ gi.ảm t.ốc: Sở Giao th.ô.ng vận tải TP.HCM nói gì? appeared first on Celadon.

Bé Minh Khôi, gần 2 tuổi, cùng bà cố chơi đùa và xem lại ảnh ngày trước của bố.
Đêm trước ca ph.ẫu th.uật tạm gọi là cuối cùng của Tuấn Anh, người cha lặng lẽ xin bá.c sĩ một mình lên gặp con lần cuối. Khi ấy khoảng 4h sáng. Căn phòng bệnh 15 mét vuông chỉ có tiếng tít tít của máy đo nhịp tim, huyết áp, cùng chỉ số sinh tồn.
“Chú ngắm con nằm ngủ yên bình, thanh thản. Nó còn hồng hào lắm, đẹp lắm, chẳng ai nghĩ nó đã ch.ế.t, chỉ như một giấc ngủ sâu thôi”.
Nắm bàn tay con lần cuối, chú Thụ cứ xuýt xoa mãi. Mấy tiếng nữa, khi cá.c bá.c sĩ rút ống thở, cha và con bỗng như hai k.ẻ ở hai thế giới khá.c nhau, chia ly đong đầy. Chú quay lưng đi, nén đau thương, tiếng nhịp tim yếu ớt vẫn đập từng hồi, từng hồi,… Góc hành lang tr.ống trải, đôi dép quê xào xạc vào nhau, đứa con nhỏ đáng thương chỉ kịp sống 26 năm trời vẫn cứ miên man. Đến tận lúc ra đi, cũng chẳng thể để lại lời trăng trối.
Sáng 18/5, 5 bàn mổ được chuẩn bị, khoảng 130 c.án bộ y tế tham gia ca lấy và gh.ép t.ạng cho 4 b.ệnh nh.ân khá.c, mà nếu kh.ông có tạng của Tuấn Anh, thời gian sống chỉ còn tính theo tháng. 10 tiếng sau, tất cả ca mổ đều kết thúc thành c.ông. Hai bệnh nhân nhận thận ngày 4/6 đã ra viện, trong đó có một người 61 tuổi và một người mới ngoài 30 tuổi. Bệnh nhân nhận g.an có thể về nhà vào cuối tuần, b.ệnh nh.ân nhận tim sức khoẻ đang dần ổ.n đ.ịnh.
Ngoài tiến hành gh.ép đa t.ạng cho người nhận, cá.c bá.c sĩ còn lấy hai giá.c mạc chuyển sang Ngân hàng mắt, Bệnh viện Mắt Trung ương để ghép cho b.ệnh nh.ân và lấy 8 gân lưu trữ trong Ngân hàng mô, Bệnh viện Việt Đức.
Sau ca mổ lấy tạng, cá.c bá.c sĩ ngỏ lời t.ổ ch.ức t.ang lễ cho Tuấn Anh tại b.ệnh v.iện. Tuy nhiên, gia đình chỉ xin một bộ quần áo mới cho con mặc. Chiếc xe chở th.i th.ể chàng trai trẻ về quê nhà Hà Nam trong buổi chiều hô.m ấy.

Quyết định hiến tạng Tuấn Anh để cứu sống cá.c b.ệnh nh.ân khá.c dù biết là đúng đắn, nhưng những người ở lại vẫn chưa thể tập quen với việc thiếu bóng anh trong căn nhà.
“Mọi người bảo con ch.ế.t để bố n.ổi tiếng!”Tuấn Anh làm nghề tự do, thu nhập của gia đình phụ thuộc vào anh. Kể từ khi phải nhập viện điều trị hơn một tháng trời, bố mẹ cố dốc hết tiền bạc cứu con trai. Cuộc sống khó khăn nhưng chưa bao giờ anh than vãn. Đáng thương hơn, chị Linh – vợ anh mắc chứng trầm c.ảm sau khi sinh con được một tuần. Dù Minh Khôi đã gần 2 tuổi, nhưng chị vẫn cứ m.iên m.an mỗi ngày, ai chỉ đâu làm đấy.
Chị biết chồng kh.ông sống được nữa, khuôn mặt đỏ phừng phừng như muốn ph.át đ.iên. Thương con, bố mẹ đưa chị vào B.ệnh viện t.âm th.ần Thanh Trì chữa trị, cho uống những liều thuốc mạnh nhất để chị kh.ông phải suy nghĩ nhiều.
Ngày đưa anh về, chị cũng về. Chiếc khăn t.ang còn nguyên trên đầu. Nỗi đ.au x.ót chồng, với người vợ trẻ, chỉ như mang máng, chưa thể hình dung được mức độ k.inh kh.ủng như thế nào.
Trước khi quyết định hiến tạng Tuấn Anh, người mà chú Thụ nghĩ tới đầu tiên chính là cháu nội, sau là con dâu. Đây là điều ý nghĩa cuối cùng gia đình có thể làm cho vợ và con của Tuấn Anh sau này. Mặt khá.c, người cha đã rất l.o l.ắng trước lời đàm tiếu, dị nghị của dân làng. Đến bây giờ, hàng xóm vẫn bàn tán, rằng gia đình chú đã “b.án t.ạng con nhận hơn một tỷ đồng”, hay “con ch.ế.t để bố n.ổi tiếng”.

Dân làng d.ị ngh.ị gia đình chú Thụ cô Vân bán tạng con với giá hơn 1 tỷ đồng.
“Chú vui thì vui một phần vì những người được hiến tạng đã có thể tiếp tục sống, nối dài cuộc đời. Nhưng đ.au x.ót biết tả thế nào khi hàng xóm, bạn bè nói mình bán nội tạng con. Nhưng thôi, chú mặc kệ, thời gian sẽ giúp họ hiểu ra, điều duy nhất chú có thể thay mặt con trai mình làm, là để lại sự sống trên cõi đời này”.
Và như thế, quyết định đúng đắn nhất suốt 48 năm qua của người cha, chính là việc hiến tạng con cùng hy vọng gặp lại những người mang trong mình bộ phận của con trai mình. Dù chưa thể gạt đi hết n.ỗi đ.au mất con, nhưng năm tháng tới, chỉ cần được gặp lại cá.c bệnh nhân, chú Thụ nghĩ thôi cũng đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Có những người ch.ế.t đi, th.i th.ể sẽ hoá hư vô một cá.ch thầm lặng. Nhưng cũng có những người, sự sống được nối dài mãi sau này. Đau thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai, giọt n.ước m.ắ.t r.ơi mãi cũng sẽ ng.ừng, nhưng suy cho cùng, cuộc đời đẹp mãi là khi cho đi mà kh.ông màng nhận lại.

Cuộc đời vô th.ường kh.ông biết ngày mai sẽ như nào…

Quan trọng hơn cả, sau này lớn lên, Minh Khôi sẽ được nghe kể về nghĩa cử cao đẹp của cha mình.
Theo Kenh14
The post Nỗi đau của người cha h.iến t.ạng con ch.ế.t não rồi chịu bao lời dị nghị của dân làng: “Họ nói con ch.ế.t để cha n.ổi tiếng!” appeared first on nhanh24h.info.